Không chỉ tăng cường đội tuyển quốc gia, UAE còn đẩy mạnh nhập tịch xuống tận U23, tạo nên chiến lược phát triển gây nhiều tranh luận ở châu lục.
Trong bối cảnh bóng đá châu Á ngày càng cạnh tranh khốc liệt, nhập tịch đã trở thành một “vũ khí” quen thuộc để các nền bóng đá rút ngắn khoảng cách với nhóm hàng đầu. Indonesia, Malaysia hay Qatar đều đã và đang sử dụng chính sách này, nhưng UAE là trường hợp đặc biệt nhất. Không dừng lại ở đội tuyển quốc gia, UAE còn đẩy mạnh nhập tịch xuống tận cấp độ U23, cho thấy một chiến lược toàn diện, có tính toán dài hạn và không ngại tranh cãi.
Bóng đá UAE nhập tịch mạnh mẽ ở ĐTQG lẫn U23.
Nhập tịch từ gốc: U23 UAE gửi đi thông điệp mạnh mẽ
Tại VCK U23 châu Á 2026, U23 UAE mang tới giải đấu 6 cầu thủ nhập tịch trong danh sách 23 người – con số hiếm thấy ở các đội trẻ châu Á. Đáng chú ý, đây không phải những cái tên được đưa vào cho đủ danh sách, mà là các trụ cột thực sự.
Trong trận đấu quyết định gặp U23 Syria ở vòng bảng, HLV UAE đã tung vào sân đội hình xuất phát với 3 cầu thủ gốc châu Phi gồm Leonard Amesimeku, Solomon Sosu và Richard Akonnor. Cả ba thi đấu chắc chắn, giàu thể lực, góp phần quan trọng giúp UAE vượt qua vòng bảng và giành vé đi tiếp. Việc sử dụng đồng thời ba cầu thủ nhập tịch ở một trận “sinh tử” cho thấy mức độ tin tưởng tuyệt đối, đồng thời phản ánh rõ triết lý của bóng đá UAE.
Đây là sự khác biệt căn bản so với nhiều nền bóng đá khác: UAE không nhập tịch để vá víu ngắn hạn, mà coi tuyến U23 là nền móng cho tương lai. Họ chủ động tìm kiếm những cầu thủ trẻ được đào tạo bài bản ở châu Âu hoặc châu Phi, sau đó tạo điều kiện nhập quốc tịch và thi đấu từ rất sớm, thay vì chỉ bổ sung những gương mặt đã qua đỉnh cao.
Tiêu biểu cho xu hướng này là Junior Ndiaye. Sinh năm 2005, Ndiaye là con trai của cựu cầu thủ người Pháp gốc Senegal Samba Ndiaye. Anh từng khoác áo U17 Pháp, ghi 2 bàn sau 6 trận, trước khi đưa ra quyết định bước ngoặt ở tuổi 19: lựa chọn quốc tịch UAE.
Điều đáng nói, Ndiaye không phải cầu thủ vô danh mà hiện đang thuộc biên chế Montpellier, đội bóng chơi tại Ligue 2. Việc UAE thuyết phục được một cầu thủ từng ăn cơm tuyển trẻ Pháp cho thấy họ đang nhắm thẳng vào phân khúc tài năng trẻ chất lượng, chứ không chỉ “gom quân” theo kiểu tận dụng.
ĐTQG UAE và mô hình nhập tịch toàn diện bậc nhất châu Á
Nếu U23 chỉ là phần nổi, thì đội tuyển quốc gia UAE mới cho thấy đầy đủ quy mô của chiến lược nhập tịch “siêu nặng đô”. Trong hành trình vòng loại World Cup 2026, UAE đã sử dụng hơn 20 cầu thủ nhập tịch – con số vượt xa phần lớn các đội tuyển châu Á.
Đội bóng Tây Á có tham vọng dự World Cup cũng như vô địch các giải trẻ châu lục.
Ở nhiều trận đấu quan trọng, UAE ra sân với 7 cầu thủ nhập tịch trong đội hình xuất phát, điển hình là trận gặp Oman. Điều này đồng nghĩa hơn nửa đội hình không sinh ra tại UAE nhưng lại đóng vai trò then chốt trong hệ thống chiến thuật. Những cái tên như Caio Lucas (Brazil), Luanzinho, Marcus Meloni, Lucas Pimenta, Ala Zhir (gốc Tunisia) hay Ruben Canedo (gốc Bồ Đào Nha) không chỉ góp mặt, mà còn giữ vị trí quan trọng trong lối chơi.
Đằng sau con số ấy là một lộ trình rất rõ ràng. UAE tận dụng triệt để quy định của FIFA, theo đó cầu thủ ngoại có thể đủ điều kiện thi đấu cho đội tuyển quốc gia sau 5 năm cư trú hợp lệ. Họ chủ động ký hợp đồng với những cầu thủ trẻ từ Brazil, châu Phi và châu Âu, để họ thi đấu lâu dài tại giải quốc nội, hòa nhập với môi trường bóng đá và xã hội, trước khi hoàn tất thủ tục nhập tịch. Đây là một chu trình khép kín, có kế hoạch, hoàn toàn khác với kiểu nhập tịch mang tính tình thế.
So với UAE, cách làm của các quốc gia khác cho thấy sự khác biệt rõ rệt. Indonesia chủ yếu nhập tịch cầu thủ có nguồn gốc hoặc di sản Indonesia, phần lớn là các cầu thủ gốc Hà Lan. Điều này giúp họ dễ được xã hội chấp nhận hơn, nhưng phạm vi lựa chọn bị giới hạn.
Malaysia từng vấp phải bê bối nhập tịch khiến 7 cầu thủ bị đình chỉ, buộc Liên đoàn bóng đá nước này phải siết chặt chính sách và trở nên thận trọng. Qatar, dù từng gây tranh cãi với nhiều trường hợp nhập tịch, vẫn chủ yếu tập trung vào đội tuyển quốc gia và hệ thống đào tạo Aspire, thay vì triển khai mạnh mẽ xuống U23 như UAE.
Trong khi đó, UAE gần như không đặt nặng yếu tố huyết thống, sẵn sàng xây dựng một đội bóng đa quốc tịch miễn là phù hợp với luật FIFA và phục vụ mục tiêu cạnh tranh. Họ chấp nhận tranh cãi để đổi lấy hiệu quả, coi nhập tịch là một phần không thể tách rời của chiến lược phát triển.
Nhìn tổng thể, chiến lược nhập tịch của UAE không đơn thuần là “đi đường tắt”, mà là một tuyên ngôn tham vọng. Bằng cách xây dựng lực lượng liên thông từ U23 lên đội tuyển quốc gia, UAE đang hướng tới sự ổn định, chiều sâu và tính kế thừa – những yếu tố then chốt để cạnh tranh ở Asian Cup và xa hơn là World Cup.
Dù còn nhiều ý kiến trái chiều về bản sắc và cơ hội cho cầu thủ nội, không thể phủ nhận UAE đang trở thành hình mẫu – hoặc lời cảnh báo – cho bóng đá châu Á trong kỷ nguyên toàn cầu hóa.


